Press ← and → on your keyboard to move between
letters
Chào cậu,
Tôi vừa nhận được thư của chúng ta từ tháng 9 năm ngoái. Nếu không nhận lá thư đó, có lẽ tôi đã chẳng ngồi đây mà viết cho cậu. Dạo gần đây tôi chẳng viết được thứ gì ra hồn, vậy nên khi nhận được nhắc nhở viết thư định kỳ mấy hôm trước, tôi đã chọn lờ tịt nó đi. Nhưng thôi, hôm nay vẫn viết. Dù sao thì khi cậu nhận được lá thư này, đêm Giáng sinh đã đến rồi. Nếu cậu chỉ có thể dành cả ngày để ủ rũ ngồi nhà, chẳng bằng đọc thư của tôi.
Giáng sinh năm nay thế nào? Nói vậy thôi, mong cậu đừng ngồi nhà. Nếu cậu có câu lạc bộ, có bạn bè đại học, có dự án hoặc việc làm thêm, thì mau đứng dậy mà tới gặp họ đi. Đừng nói cái gì mà "Giáng sinh cũng chỉ là một đêm bình thường" - tôi biết tỏng cậu thèm được ở bên người khác đến chết đi được. Dẫu không phải một mối tình thì cũng chẳng sao. Nếu thực sự có việc gì đó cậu muốn làm, ai đó cậu muốn gặp, thì nhanh chân lên nào.
Cô gái trong lá thư kia nhắn với tôi, "gặp người đó" xin hãy cho cô ấy gửi lời chào. Nhưng có lẽ cậu biết hơn ai cả, tôi đã đẩy người đó ra khỏi cuộc đời mình lâu rồi. Không đáng đâu, thật đấy. Việc gì phải tự dày vò bản thân như thế? Cậu ấy đã không thích tôi, tôi chỉ còn cách im lặng chấp nhận, im lặng từ bỏ. Này, người-từ-tháng-9 ơi, chuyện tình muộn màng của chúng ta đã ngủ yên rồi, cậu đừng canh cánh trong lòng nữa. Giáng sinh ở thành phố quê hương ta chẳng bao giờ có tuyết trắng đâu - vậy nên tôi chọn dừng việc đợi chờ.
Vào cái ngày mà cậu đọc những dòng lan man này của tôi, chỉ một tuần sau là kết thúc một năm. Tuổi 18 chóng vánh thật, nhưng đừng tiếc nuối điều gì. Ngoài khóc sưng húp cả mắt, chúng ta có thay đổi những chuyện đã qua được đâu? Cứ sống tiếp đi, bạn tôi ạ, cứ cắn răng mà lết cho cạn kiệt những ngày tháng cuối cùng của một năm đằng đẵng này đi. Chúng ta sẽ gặp lại nhau giữa những kẽ nắng của giờ chạng vạng, giữa bình minh hửng hồng, vào thời khắc trời đất giao thoa...
Ngắn quá nhỉ? Tôi không còn biết viết thêm gì nữa. Tôi chỉ muốn kể lể từng này, vì tôi không muốn gợi cậu nhớ lại những chuyện buồn. Thứ gì có thể quên được thì nên quên đi. Dẫu không thể nhẹ bẫng như một cọng bồ công anh, chí ít cậu cũng xứng đáng được mỉm cười một đôi khi chứ hả?
Chúc cậu Giáng sinh vui vẻ.
Tôi sẽ dừng lại ở những giọt mưa đọng bên rìa tháng 9 này.
Epilogue
about 10 hours laterChào cậu,
Cảm ơn vì lá thư vào ngày Giáng sinh. Cũng như năm ngoái, hôm nay trời chẳng lạnh chút nào. Thậm chí, khi tôi đang cặm cụi gõ...
This user has written an update to this letter.To see what they wrote, please
Sign in to FutureMe
or use your email address
Create an account
or use your email address
FutureMe uses cookies, read how
Share this FutureMe letter
Copy the link to your clipboard:
Or share directly via social media:
Why is this inappropriate?